Home >> Bạn thân tôi sẵn sàng trao thân cho chồng tôi
Thursday, October 8, 2015 - 14:41

Tôi và chồng cùng 25 tuổi, có con trai 3 tuổi. Chúng tôi là bạn học cùng nhau từ thủa nhỏ và đã có cuộc tình kéo dài 3 năm sau đó mới kết hôn. Cuộc hôn nhân này đã làm cho gia đình tôi rất buồn bởi tôi có chỗ đứng trong xã hội, còn chồng chỉ làm công nhân, lương tháng bấp bênh, cộng thêm chuyện bố chồng là người hay lăng nhăng. Phải rất cố gắng hai đứa mới đến được với nhau vì gia đình tôi phản đối. Sống ở thành phố nhưng nhờ sự giúp đỡ của hai bên nội ngoại, chúng tôi đã mua được căn hộ nhỏ. Công việc ổn định nên tôi không cho chồng đi làm nữa mà muốn anh ở nhà chăm con dù anh không muốn. Khi con được 2,5 tuổi tôi mới đồng ý cho chồng đi làm.

Ảnh minh họa

Chồng tôi hiền lành, nhẫn nhịn, biết chăm sóc con và sống hòa đồng với mọi người. Vì đặc thù công việc nên tôi phải chịu rất nhiều áp lực và phải gánh vác kinh tế gia đình nên hay cáu gắt với anh. Chồng biết vậy cũng không trách mắng hay nặng nhẹ với tôi, anh làm hết những công việc ở nhà, tôi không phải động tay vào bất cứ việc gì. So sánh chồng với đồng nghiệp thì chồng không bằng ai cả, trừ việc chăm con, chợ búa và dọn dẹp nhà cửa. Không biết có phải như vậy nên tôi tỏ ra không tôn trọng chồng?

Tôi ưa nhìn, thu nhập ổn định nên có nhiều người theo đuổi dù biết đã có gia đình. Tôi chỉ đáp lại tình cảm của họ một cách hời hợt, trêu đùa. Cách đây 5 tháng có Nam, một người đang học cùng lớp liên thông với tôi tán tỉnh, tôi cũng chỉ đáp lại bằng những tin nhắn, tâm sự để giải tỏa căng thẳng. Tối nào chúng tôi cũng nhắn tin, lâu dần những tin nhắn trở nên tình cảm hơn, gần gũi hơn, tôi đã có những nụ hôn qua tin nhắn với người ấy. Chồng biết và đã ngăn cản tôi lại, anh nhắn tin cho Nam, không chửi hay xúc phạm, chỉ nói chuyện với tư cách là một người đàn ông có gia đình.

Chồng còn gọi điện về cho mẹ tôi kể hết mọi việc. Mẹ tôi là người phụ nữ bất hạnh nên tôi rất thương mẹ, trong lúc tức giận tôi đã to tiếng với chồng rất lâu, chồng tôi bỏ sang nơi làm việc ngủ. Tôi nhắn tin rằng nếu nghĩ cho con thì hãy tha thứ cho tôi, nếu không tha thứ được thì ly dị. Tôi biết chồng yêu mình rất nhiều nên sẽ bỏ qua chuyện này. Đúng như dự đoán, chồng tôi đã làm hòa và muốn tôi hứa không được tái phạm.

Một thời gian ngắn sau hai vợ chồng lại xảy ra mâu thuẫn, trong cơn giận tôi đã mắng chửi chồng. Anh mắng lại và mang con về quê (mấy hôm sau tôi mới về). Trong thời gian ở quê anh đã nhắn tin tán tỉnh bạn học ngày trước, cũng là bạn thân tôi. Chồng cô ấy đi xuất khẩu lao động nên không có nhà. Nằm cạnh tôi mà chồng vẫn nhắn tin qua lại. Đợi chồng ngủ tôi vào Facebook của chồng kiểm tra thì tôi mới phát hiện ra. Tôi mạo danh chồng nhắn tin lại với bạn. Tim tôi thắt lại khi đọc tin nhắn mà đứa bạn thân gửi lại. Không biết trước đấy họ đã nói gì với nhau mà khi tôi gợi ý, bạn đã sẵn sàng cho chồng tôi tất cả. Tôi gọi chồng dậy để hỏi rõ sự tình, chồng chỉ nói: Anh đang giận em nên chỉ tán tỉnh cho vui chứ không phải yêu đương gì.

Tôi gọi mẹ chồng dậy chứng kiến dù rất thương bà vì bà từng cay đắng nhìn chồng ngoại tình. Tôi đau đớn vì niềm tin tuyệt đối dành cho chồng đã mất. Niềm tự hào duy nhất của tôi với chồng là lòng chung thủy vẫn thường khoe với bạn bè, đồng nghiệp đã không còn. Tôi chụp lại đoạn hội thoại gửi cho chồng cô bạn và kể lại những gì đã biết dù cô ấy van xin tôi đừng làm chuyện ấy. Hôm sau tôi đưa con lên thành phố thì nghe tin cô bạn cắt tay tự vẫn, chồng tôi chưa nói được câu xin tha thứ nào mà câu đầu tiên tôi nghe được là lời trách móc. Tôi hận chồng rất nhiều, vì quá tin tưởng anh nên tôi suy sụp hoàn toàn. Tôi phải làm sao, có nên tha thứ cho chồng không? Mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

nguồn: ngoisao.net