Home >> Vợ lượng thứ cho người chồng phạm tội chỉ vì không được… “gần gũi”
Monday, December 7, 2015 - 10:59

Cuộc hôn nhân 10 năm quá dài đối với chị L khi hai vợ chồng xảy ra lắm chuyện. Bị Vinh xuống dao, chị V mới ngộ ra, sự nín nhịn bấy lâu của mình quá dại...

Không một ai trong gia đình đến dự tòa, khuôn mặt Lê Quang Vinh, SN 1976, trú tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, lộ rõ sự thất vọng. Ngồi trên hàng ghế dành cho bị hại là vợ bị cáo, chị Phạm Hồng L, SN 1980 và người dì ruột, bà T. Cách nhau một bước chân nhưng khoảng cách giữa vợ chồng Vinh xa xôi. Anh ta ít khi ngoái lại phía sau, trốn tránh ánh nhìn của vợ. Còn chị L, nhiều lúc nức nở trước HĐXX nhưng bị hại trả lời khá rành rọt.

Họ kết hôn cách đây 10 năm, có 2 con chung. Như lời chị L, Vinh từng lái tàu thủy. Vài năm trước, anh ta chuyển sang làm “xế” xe tải đường dài. Dù có công việc nhưng Vinh chưa làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha. 6 năm gần đây, Vinh không đưa tiền để mặc vợ xoay xở với gánh nặng cơm áo cho cả nhà, lo học phí cho các con. Chị L giãi bày, Vinh không biết thương còn nhiều khi “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” với chị. Ban đầu, nữ chủ tọa hỏi, chị này còn giấu. Sau, chị nói, cứ rượu vào là Vinh nói nhiều rồi đánh vợ không thương tiếc. Vào năm 2014, Vinh giáng trận đòn “thập tử nhất sinh” khiến chị phải đi cấp cứu. Khi ấy, chị L bị chồng bạo hành đến ngất xỉu. Bị CQCA xử phạt hành chính nhưng cái tiền sự ấy không khiến Vinh từ bỏ thói vũ phu.

Bị cáo Vinh khai, không nhớ được nhiều về vụ án. Ảnh: H. Đỗ

Chị L thừa nhận, trưa 20-1-2015, Vinh đi uống rượu về. Lúc này, chị L cùng con trai đang ngủ ở tầng 2. Vinh đến chỗ vợ nằm đòi quan hệ. Do con chưa ngủ, chị L không đồng ý nên hai người xảy ra to tiếng. Vinh lấy dao gọt hoa quả kề vào cổ vợ dọa: “Mày không cho quan hệ tao giết”. Chị L liền bỏ xuống tầng 1 và nói: “Giỏi thì xuống đây mà chém, tôi gọi CA phường”. Trước thái độ của vợ, Vinh cho hay, sẽ làm tới. Trong khi đó, nghe tiếng vợ chồng cháu rể cãi nhau, bà T chạy sang can ngăn, kéo chị L về nhà mình lánh nạn. Nhưng Vinh không buông tha. Anh ta cầm con dao gọt hoa quả chạy sang nhà dì. Thấy vợ trong gian bếp, Vinh nói: “Nãy mày thách ai, chửi ai” rồi cầm dao chém vào đầu vợ. Chị L giơ tay đỡ, bị thương ở tay. Vinh còn chém nhiều nhát vào chân vợ. Người dì cản, anh ta cũng định chém. Bà T tri hô, hàng xóm kéo đến đông, Vinh mới dừng tay rồi lái xe máy bỏ đi. 19g cùng ngày thì Vinh ra CQCA đầu thú.

HĐXX ngày 1-12 của TAND TP Hà Nội yêu cầu khai lại tình tiết vụ án, từ đầu đến cuối Vinh đều nói, không nhớ. Bị cáo cho rằng, cơn say rượu làm anh ta mất kiểm soát. Vị hội thẩm nhân dân phân tích, uống rượu không phải là tình tiết giảm nhẹ, bị cáo không thể đổ cho rượu. Dù vậy, Vinh thừa nhận, có răn đe chị L.

- HĐXX: Răn đe thế nào?
- Bị cáo: Bị cáo không nhớ gì để khai. Những lời khai tại CQĐT, bị cáo không nói.
- HĐXX: Bị cáo rút dao loại gì ra đe dọa?
- Bị cáo: Dao gì, bị cáo không nhớ! Bị cáo say nên không nhận thức được hành vi.
- HĐXX: Đó là dao chặt. Bị cáo không nhận thức được sao biết tìm dao để giết vợ. Vợ bị thương, bị cáo có hỏi han gì vợ không?
- Bị cáo: (im lặng)
- HĐXX: Bị cáo có nghe thấy câu hỏi của tòa không? Bị cáo có bồi thường cho bị hại chưa?
- Bị cáo: Ngồi trong trại thì biết làm sao mà bồi thường.

Vị chủ tọa không hài lòng với câu trả lời thiếu nghiêm túc này của Vinh nên đã điều chỉnh. Trong khi đó, được hỏi, chị L cho rằng, cáo trạng nêu đúng sự việc. Giãi bày về nguyên cớ không chịu “gần gũi” chồng, người phụ nữ này khẳng định, chị cố tình; vì con còn thức nên chị không muốn.

“Chị có lời lẽ thách thức chồng không?” - tòa hỏi, chị L phân trần, ban đầu, chị có nói năng nhỏ nhẹ. Nhưng vì chồng buông lời tục tĩu khiến chị bức xúc nên có lời qua tiếng lại. Khi Vinh đuổi theo, chị định cầu cứu lực lượng CA. Chị L chưa kịp bấm điện thoại thì bị cáo đã “xử lý”. “Sự việc diễn ra quá nhanh, chỉ vài phút, tôi không biết cụ thể bị chém vào đâu, thế nào. Chỉ thấy sau đó, máu chảy nhiều” - chị L nức nở.

Chị L còn có ý trách nhà chồng khi không ai hỏi thăm sức khỏe của chị sau khi chị bị Vinh chém. Vừa nằm viện, một nách hai con nhỏ, chị phải vay mượn khắp nơi nhưng người thân của bị cáo không chia sẻ. Như lời người vợ, sống với nhau 10 năm nhưng họ không dành dụm được đồng nào. Kiếm được đều chi tiêu sạch. Còn Vinh, anh ta chẳng mấy khi phụ giúp kinh tế cho vợ.

Bà T, được tòa triệu tập với tư cách nhân chứng. Trước tòa, bà công nhận những tình tiết mà cáo trạng nêu. Duy chỉ có chuyện, khi bà can ngăn, Vinh định chém thì nhân chứng này phủ nhận tại tòa. Bà T nói rằng, trong lúc cả giận mất khôn, bà đã khai như vậy và tại phiên tòa này, bà T xin rút lời khai đó. “Bị cáo chỉ quát mắng chứ không giơ dao định chém tôi” - nhân chứng khẳng định lại.

Bị cáo có tội đã rõ ràng nhưng điều khiển phiên tòa này, vị chủ tọa dành nhiều thời gian để “mổ xẻ” cách ứng xử của cả hai vợ chồng. Nữ thẩm phán nói, không phải là vợ thì mọi sự đều phải phục tùng chồng. Chị L có thể từ chối quan hệ tình dục, đó là quyền của phụ nữ. Vị chủ tọa nói, chị L cam chịu, nhẫn nhịn một thời gian dài khi bị bạo hành. Lẽ ra, chị phải báo cáo đoàn thể, UBND nơi cư trú để được giúp đỡ. Chính vì người vợ thiếu quyết liệt trong việc ngăn chặn hành vi bạo lực của chồng nên mới dẫn đến hậu quả đáng tiếc này. “Thay vì có lời lẽ thách thức, chị nên tìm lời lẽ phù hợp để không khí vợ chồng bớt căng thẳng. Bố mẹ cư xử như thế này, chỉ tội cho hai đứa trẻ. Để bảo vệ các thành viên trong gia đình, pháp luật Việt Nam có Luật Phòng, chống bạo lực gia đình” - HĐXX nói thêm.

Được tòa nhắc nhở, Vinh có lời nhận sai và mong vợ, con thông cảm. Anh ta nhiều lần nói đến từ “hối hận, day dứt” nhưng HĐXX cho rằng, bị cáo chưa thực sự thay đổi. “Bị cáo luôn miệng khai “không nhớ”. Tòa cho cơ hội xin lỗi vợ nhưng bị cáo chưa bày tỏ. Xuống tay với người đầu gối tay ấp bao năm mà bị cáo quá vô tình” - một vị trong hội đồng chỉ rõ.

Phần tranh tụng, chị L mở lời mong tòa cân nhắc, xem xét cho chồng mình được hưởng mức án thấp nhất. Chị nói, đã tha thứ cho Vinh vì nghĩ tới các con. Đến nước này, vợ bị cáo cũng trải lòng rằng, đã nghĩ tới việc giải thoát cho mình và chị sẽ xin ly hôn.

Một lần nữa, khi nói lời sau cùng trước khi tòa tuyên án, Vinh lại xin tòa giảm án cho mình mà không đoái hoài đến hai từ “xin lỗi” với người vợ rộng lượng đang ngồi ở ngay đằng sau.

Đại diện VKSND TP Hà Nội đề nghị tòa tuyên bị cáo mức án từ 13 đến 15 năm tù về tội “Giết người”. HĐXX của TAND TP Hà Nội xử anh ta 14 năm tù. Tòa nhận định, bị hại tổn hại hơn 50% sức khỏe và thoát chết nằm ngoài mong muốn của bị cáo.

Các hình thức bạo lực gia đình (BLGĐ) phổ biến là về thể chất, tinh thần và kinh tế. Năm 2015, nam giới là đối tượng gây ra BLGĐ nhiều nhất với 11.000/13.204 vụ. Theo điều tra, khảo sát của Vụ Gia đình, khoảng 1/3 gia đình xảy ra BLGĐ không biết phải làm gì và khoảng 25% gia đình cho rằng BLGĐ là việc riêng của hàng xóm, không nên can dự vì sợ phiền hà. Đáng chú ý, việc xử lý BLGĐ hiện tại chủ yếu là góp ý, phê bình trong cộng đồng dân cư và các biện pháp giáo dục. Sáu tháng đầu năm 2015, chỉ có 81 vụ BLGĐ bị xử lý hình sự, trong khi việc xử phạt vi phạm hành chính chưa thực sự hiệu quả.